brownherbwavering
Sunday, November 7, 2010
em gọi đó là ngày hội trên sa mạc
những ngày có anh.
bầu trời rám nắng một vệt hồng nhẹ . hơi thở ấm khẽ lẽ vòng quanh bông nắng yếu ớt.ngày qua ngày.
yêu anh là điều gì bình yên, giản dị và thô mộc nhất thế gian này. cho dù muôn nẻo mê man chưa tới.
......
để bao giờ bố hiểu?
vẫn vụng dại. vẫn khờ khạo. vẫn u mê.
đừng rời bỏ chính mình và viết thư cho bố.
Tháng 10 đã qua.
Newer Posts
Older Posts
Home
Subscribe to:
Posts (Atom)