Sunday, September 30, 2012

recall

hôm nay là ngày mùng 1 tháng mười năm 2012 . giở lại trang sách năm 2010 /cách đây 2 hôm chúng tôi nói chuyện,cởi mở, thẳng thẳn, tôi đã nói ra một phần bí mật của mình. Nhưng bức ảnh cách đây 2 năm vẫn còn đó, bí mật vẫn còn đó. tôi tự hỏi giờ này anh đang làm gì, ở đó có còn nhớ đến tôi không? trời đã sang thu,tôi sợ không khí mê chuộng này lại ru tôi trở lại không gian của buổi trưa hôm đó. trời thu nhưng vẫn oi ả, nhưng không khí trong, chúng tôi ngồi trên còn tàu ra ngôi nhà và cái quay tròn cao cao đấy, tôi không nhìn vào mắt anh một lần nào. chúng tôi ăn uống, chuyện trò rôm rả như đã quen nhau lâu rồi, và chụp ảnh , tôi nhớ mình chưa từng yêu nụ hoa vàng xinh như ngày đó. tôi cũng xinh, anh cũng cười, chắc nụ cười hiếm hoi. ngày ấy, cảm xúc dâng lên khó tả, tôi vừa muốn xâm nhập sâu hơn vào thế giới của anh, lại vừa dửng dưng đứng lại ở cửa cho an toàn. cuối cùng tôi chọn vế sau. chúng tôi chưa ôm nhau chặt đến cỡ để cái buông ra trở nên hụt hẫng, nên tôi không sợ.còn anh thì tôi không biết. Chúng tôi - sẽ có thễ sẽ lạc nhau rất xa, nhưng rất khó quên nhau.
có lúc tôi còn thèm một nụ hôn cho thật cháy bỏng
1.10.2012

Sunday, July 17, 2011

i should blow my mind ..

http://www.youtube.com/watch?v=tGO8snK98l0

Wednesday, April 20, 2011

xin thế giới hãy lưu giữ tôi hôm nay.


tôi không cần đến bất kể sự thay đổi nào thời gian này.

vì tôi thấy yên ổn hơn trong thế giới loanh quanh

kể cả với những mảng tường loen hoen tróc lốp

những cánh hoa màu bèo bọt, phai nhòe, rồi bỗng một ngày lú nhú những chồi mầm vàng sâm

tôi thấy đầm ấm trong không gian của những thước phim say xỉn của anh ấy hôm qua

tôi được ôm nồng trong mùi giản đơn da diết

khi còn được vui như trẻ nhỏ như thế này, được tung lên trời ngay cả những xấu xí của mình..,

thì ở giữa cánh đồng tháng tư ngó lơ lên trời biêng biếc,tôi thấy như một chấm xanh bên ngôi nhà sơn xám say sưa và nồng nhiệt,

...

vì tất cả điều này, xin thế giới hãy lưu giữ tôi hôm nay.

Sunday, November 7, 2010

em gọi đó là ngày hội trên sa mạc


những ngày có anh.
bầu trời rám nắng một vệt hồng nhẹ . hơi thở ấm khẽ lẽ vòng quanh bông nắng yếu ớt.ngày qua ngày.
yêu anh là điều gì bình yên, giản dị và thô mộc nhất thế gian này. cho dù muôn nẻo mê man chưa tới.
......

để bao giờ bố hiểu?

vẫn vụng dại. vẫn khờ khạo. vẫn u mê.
đừng rời bỏ chính mình và viết thư cho bố.
Tháng 10 đã qua.

Thursday, July 29, 2010

.

cuối cùng ,khóc.